Trang chủ Bảng tin kinh tế Ông Tống Quốc Trường và chuyện chưa kể ở PVFC

Ông Tống Quốc Trường và chuyện chưa kể ở PVFC

Ngày đăng:
144

Đạt được kết quả kinh doanh lớn, song ông Tống Quốc Trường – Tổng giám đốc Công ty TNHH MTV Xổ số điện toán Việt Nam (Vietlott) lại đột ngột có đơn xin nghỉ khiến giới kinh doanh xổ số khá bất ngờ.

Với lý do cá nhân, ông Trường bắt đầu nghỉ từ đầu tháng 10, đơn đã được Bộ Tài chính chấp thuận. Hiện phía Vietlott đang giao ông Nguyễn Thanh Đạm, Phó tổng giám đốc, tạm quyền phụ trách để tiến hành thay đổi người đại diện, bổ nhiệm chức vụ tổng giám đốc trong thời gian tới.

Trên website của Vietlott hiện tại đã không còn tên ông Tống Quốc Trường trong danh sách ban lãnh đạo. Thay vào đó, ông Nguyễn Thanh Đạm được ghi giữ chức vụ Phó Tổng Giám đốc phụ trách, được giao phụ trách Ban điều hành Công ty TNHH MTV Xổ số điện toán Việt Nam từ tháng 10/2017.

Ông Tống Quốc Trường, nguyên TGĐ Vietlott

Theo báo cáo tài chính của công ty này, 6 tháng đầu năm 2017, Vietlott đạt 1.522 tỉ đồng doanh thu thuần từ hoạt động kinh doanh trong khi chi phí bỏ ra chưa đầy 1.390 tỉ đồng. Vietlott đạt lãi gộp 132 tỉ đồng từ hoạt động kinh doanh chính. Hiện, công ty đang cung cấp 3 sản phẩm gồm xổ số tự chọn Mega 6/45 và Max 4D đang được nhiều người chơi ưa chuộng và Power 6/55.

Tuy nhiên, trong quá khứ, ít ai biết rằng doanh nhân này cũng từng là một mắt xích quan trọng trong hành trình phát triển của Tổng Công ty tài chính cổ phần dầu khí Việt Nam (PVFC), một trong những vũng lầy của Tập đoàn dầu khí Việt Nam (PVN). Ông từng giữ trọng trách Tổng giám đốc Tổng công ty Tài chính Dầu khí Việt Nam – PVFC trong giai đoạn từ tháng 6/2007 đến tháng 3/2010.

Năm 2007, với nguồn thu khủng từ giá dầu trên, nguồn quỹ và ngân sách dồi dào cùng tham vọng trở thành một tập đoàn kinh tế đa ngành, PVN phê chuẩn đề xuất của PVFC thành lập CTCP đầu tư và tư vấn tài chính dầu khí (PVFC Invest).

Với vai trò là công ty mẹ (chiếm 70% vốn tại PVFC), PVN giao chủ trương cho PVFC lập PVFC Invest với vốn điều lệ 500 tỷ đồng với niềm tin rằng công ty này sẽ trở thành mũi nhọn trên còn đường đưa PVN trở thành tập đoàn đầu tư, tài chính hàng đầu.

Theo luật Các tổ chức tín dụng, PVFC chỉ có thể góp vốn vào một công ty con như PVFC Invest tối đa là 11% vốn điều lệ. Nhưng để giữ quyền chi phối và biến PVFC Invest thành công ty sân sau nên PVFC đã lách luật và qua mặt các cơ quan chức năng bằng các hợp đồng ủy thác trả chậm của cán bộ, công nhân viên của tổng công ty này.

PVFC sở hữu tới 59% cổ phần tại PVFC Invest dưới các hình thức: góp vốn trực tiếp 11%; “nhận” 38% vốn ủy thác của CBCNV (thực chất là tiền nhà nước) và “góp thay” 10% cổ phần của một nhà đầu tư bên ngoài (Công ty Cổ phần đầu tư hạ tầng Việt Nga). Khoản 38% “nhận ủy thác của cán bộ công nhân viên” thực chất là hình thức cho vay trá hình không có tài sản đảm bảo, dòng tiền, cũng như mọi quyền lợi của CBNV chỉ được ghi nhận trên giấy tờ, sổ sách không có thật.

Những hợp đồng đầu tư ủy thác này của PVFC đã từng bị Thanh tra Ngân hàng Nhà nước xác định là trái luật. Công văn 9788 của NHNN gửi trực tiếp PVFC nêu rõ: “Việc tiếp nhận vốn ủy thác đầu tư chỉ áp dụng đối với các hình thức đầu tư trực tiếp vào dự án hoặc công trình trong danh mục xác định”. Từ tháng 12.2009, Thanh tra NHNN cũng yêu cầu PVFC phải “chấm dứt ngay nghiệp vụ này” nhưng PVFC đã phớt lờ không thực hiện.

Năm 2008, PVFC bắt đầu lên sàn với hình ảnh là công ty tài chính có quy mô vốn lớn nhất thị trường bởi PVFC có số vốn điều lệ lên tới 5.000 tỷ đồng. Vì không muốn bán ra ngoài nên các nhà lãnh đạo tổng công ty này bằng cách lập các công ty sân sau đi lòng vòng để dùng tiền của nhà nước đẩy giá cổ phiếu của chính mình, ồ ạt rót vốn cho PVFC Invest.

Theo Báo cáo tài chính (BCTC) công khai của PVFC, tính đến ngày 31/12/2012 tổng công ty này có tổng tài sản khoảng 90.000 tỷ đồng, với 45% đến từ khoản cho vay khách hàng, tương đương gần 40.000 tỷ đồng. Trong đó, nợ xấu hơn 4,85%, trong đó một nửa (trên 1.000 tỷ đồng) là nợ có khả năng mất vốn. Các khoản nợ dưới tiêu chuẩn và nợ nghi ngờ đều tăng hơn 2 lần so với cuối năm 2011.

Đồng thời, PVFC khoanh khoản cho vay với Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vinashin) và Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines), theo chỉ đạo của cơ quan quản lý Nhà nước để lên phương án xử lý và thu hồi. Trong đó, với Vinashin là khoản cho vay từ năm 2009, và Vinalines là khoản cho vay từ năm 2011.

Tính riêng quý IV năm 2012, PVFC lỗ gần 136 tỷ đồng, cùng kỳ năm 2011, công ty lãi sau thuế 127 tỷ đồng. Nguyên nhân, trong kỳ chi phí trả lãi của công ty vượt doanh thu từ lãi gần 232 tỷ đồng và khoản dự phòng rủi ro tín dụng tăng 770%, từ 20,5 tỷ đồng năm 2011 lên gần 179 tỷ đồng năm 2012.

Có thể nói, hoạt động của PVFC từ trước đã không mấy khả quan và liên tục lỗ. Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đã thông qua PVFC lập các công ty con, cháu làm sân sau đầu tư bất động sản, ngân hàng trái quy định pháp luật, gây thất thoát, thua lỗ hàng nghìn tỷ đồng. Điển hình là khoản góp vốn 800 tỉ đồng liên quan đến OceanBank của Hà Văn Thắm, các khoản rót vốn ủy thác thông qua CTCP đầu tư và tư vấn tài chính dầu khí (PVFC Invest), đầu tư nhiều dự án bất động sản.

Từng được coi là “anh cả của PVN”, đến trước thờ điểm sáp nhập, nhưng theo báo cáo nợ có vấn đề năm 2012 của PVFC cho thấy, có trên 8.500 tỉ đồng nợ xấu tập trung vào 5 nhóm: thép, tàu biển, thủy điện, bất động sản và nhóm ngành khác. Trong đó hầu hết là các khách hàng không có khả năng hoàn trả (Vinashin, Vinalines, một số khách hàng sắt thép, bất động sản, thủy điện…).

Đầu năm 2012, Westernbank được NHNN khuyến nghị hợp nhất với TCT Tài chính Dầu khí (PVFC), tạo thành PVcombank. Thời điểm đó, nhiều dự báo khó khăn đã được đưa ra khi sáp nhập hai “thực thể đều không mạnh” với nhau.

Theo như đơn xin từ chức của ông Trường gửi tới lãnh đạo Bộ Tài chính, ông này chỉ nêu đơn giản là: “Vì lý do cá nhân”. Tuy nhiên, có những thông tin từ ngành dầu khí cho thấy, có nhiều khả năng ông Trường liên quan đến một số vụ việc sai phạm trong thời gian ông này công tác tại Tổng công ty tài chính cổ phần dầu khí Việt Nam (PVFC).

Có thể thấy tất cả những bê bối nêu trên của PVFC đều diễn ra trong và sau giai đoạn ông Tống Quốc Trường giữ chức Tổng giám đốc. Nhiều đồn đoán cho rằng, có thể việc ông này từ chức đột ngột chính là do trách nhiệm trước đây khi còn làm Tổng giám đốc của PVFC. Nếu đúng như vậy thì đây có thể là bước ngoặt thay đổi cuộc đời ông Trường, thay đổi quãng thời gian nhiều thành tích, ít sóng gió trước đó của ông Trường?

Mai An (t/h)